Bận quần đùi đi làm

và sự tự do trong lối sống

Tuần này thời tiết ở xứ Anh nóng trên ba chục độ, thuộc mức báo động đỏ vì có khả năng gây hại cho sức khỏe, có trường học phải đóng cửa hoặc cho phép các phương án làm việc linh động để tránh nóng.

Trường mình thì vẫn làm việc bình thường, dù không có máy điều hòa. Nhưng, dễ gặp một cô nhân viên bận áo hai dây, một thầy hoặc cô giáo bận quần đùi áo sát nách, đi lại trong tòa nhà. Chỗ nào có cái máy làm mát di động là y như rằng có mấy người ngồi bu quanh ở đó làm việc, ai đi ngang cũng thấy mắc cười. Dù bình thường văn hóa làm việc ở chỗ mình làm đã thoáng sẵn, cảnh tượng sinh hoạt của đồng nghiệp những ngày nắng nóng này quả là thú vị, thấy cũng dễ thương.

Trong một phút chốc, mình cảm nhận sự biết ơn vì được là một phần trong tổ chức nơi mình làm việc. Nơi mà sức khỏe thể chất và tinh thần của những con người trong đó được quan tâm. Nơi mà giáo viên và học trò tôn trọng lẫn nhau, chứ không sợ sệt nhau. Dù làm công việc giáo dục, mình không cần phải giữ một hình tượng đạo mạo trang trọng. Chính sách và quy củ vẫn có đủ, nhưng co giãn theo nhu cầu, không cứng nhắc. Mọi người làm việc hòa hợp cùng nhau nhưng không hòa tan trong tính cách, lối sống hay niềm tin.

Những lúc như vầy, tâm trí mình hay lãng đãng về những ngày mình đi học cấp 2. Mình nhớ có lần mình làm một cô giáo của mình tức giận vì đứng dựa vô bàn học, mông chạm mép bàn. Đây là tội không tôn trọng người lớn đối diện, con gái không biết ý tứ. Vậy là bị la trước mặt nhiều người. Lúc đó mình hơi ngơ ngác, không hiểu sao nó nghiêm trọng, mà thấy không ai lên tiếng. Ký ức đó theo mình rất lâu.

Những trải nghiệm ngột ngạt thời niên thiếu đã có lúc khiến mình thu lại, sợ nói sai người khác chỉ trích, sợ không ý tứ người ghét, sợ không theo ý tổ chức thì không hòa nhập được. Biết ơn vì khát khao cảm nhận sự tự do chưa bao giờ là mất đi, nó len lỏi trong những quyết định lớn nhỏ trong hành trình lớn lên. Nó dẫn mình đến nơi mình đang đứng ở hiện tại.

Mong cho mỗi bạn đọc của mình cũng đang đi về phía tự do của chính bạn nhé.

Photo credit: Bạn gần nhà

Nếu yêu thích nội dung mình viết, bạn có thể ủng hộ mình qua những cách sau: nhấn Like & Share, để lại bình luận, nhấn theo dõi hoặc hỗ trợ một phần nhỏ chi phí duy trì The little space qua link. Cảm ơn các bạn đã ghé đọc và ủng hộ. ❤️

Bình luận về bài viết này

Bình luận về bài viết này