1. Tại sao lại chọn Manchester để gắn bó? Mình vẫn còn nhớ một câu mà chị bạn mình từng nói: “Everybody is spoiled here.” Và mình thấy điều đó đúng quá đúng.
Manchester là một thành phố sôi động nhưng vẫn có chỗ cho sự tĩnh lặng, nơi người ta đến để đi học, đi làm, đi chơi, hòa mình với thiên nhiên, học hỏi về lịch sử lâu đời, cảm thấy được thuộc về và được trao cho những cơ hội.
Mình luôn cảm ơn bản thân vì năm năm trước đã chọn đi du học, đã đến đây, và quyết định ở lại. Chính ở đây, mình đã học tập, làm việc và sống một cách tự lập, có một không gian đủ riêng tư để suy nghĩ tập trung và làm những việc mình thích mà không ngại sự phán xét của bất kì ai. Mình cũng cảm thấy nhịp sống của mình chậm lại để hòa theo nhịp thở của thành phố.
Đây không hẳn là nơi mình sẽ ở lại cả cuộc đời, nhưng chắc chắn là nơi mình đang nuôi dưỡng những ký ức tươi đẹp nhất suốt hành trình trưởng thành. Mình đã rất may mắn và biết ơn vì đã được gặp những con người tuyệt vời, đón nhận và yêu chiều mình. Từ nay, mình không chỉ có Sài Gòn là nhà, Manny cũng là nhà.
Mình chưa biết hết mọi ngóc ngách ở Manny, nhưng nếu có dịp đi chơi cùng, mình tự tin rằng, rồi bạn sẽ thấy “yêu lây” thành phố này. ^^
2. Mình làm nghề gì ở Manchester? Mình dạy tiếng Anh cho người nhập cư (ESOL tutor). Công việc này bạn nào chung ngành và đã có kinh nghiệm đi dạy ở đây sẽ biết rõ hơn. Cả dân địa phương ở đây và người quen ở Việt Nam của mình cũng không khỏi ngạc nhiên khi nghe về nghề nghiệp của mình. Thực tế thì, ở UK nói chung, và ở Manchester nói riêng, lượng người nhập cư hằng năm rất đông, và làn sóng nhập cư đã diễn ra trong một thời gian rất dài. Có nhiều người đã đến đây từ lâu, xây dựng gia đình riêng, con cháu trưởng thành, nhưng tiếng Anh của họ vẫn chưa đủ mức để họ được làm công việc yêu thích, hoặc theo học một khóa đào tạo họ muốn.
Làm việc với học viên ESOL là một trải nghiệm đặc biệt. Một người mẹ bốn con, một cô gái trẻ, một người thất nghiệp, một người lao công, một người bà, một cựu sỹ quan, một người tị nạn chiến tranh, một người cha tất bật, đạo Hồi, Thiên Chúa, Hindi, tất cả học cùng một lớp. Mỗi người đem theo cả một câu chuyện cuộc đời riêng và những cá tính văn hóa đa dạng đến lớp học. Là người giảng dạy và đồng hành suốt một năm học, mình đôi khi thấy ngợp vì lượng công việc phải làm, vì những dư chấn thứ cấp khi lắng nghe những thử thách và mất mát của học trò, nhưng cũng nhiều lần trái tim rung động vì sự mạnh mẽ, hào phóng và lạc quan phi thường toát lên trong ánh mắt, nụ cười như thể chưa từng đi qua đau thương của họ.
Nếu yêu thích nội dung mình viết, bạn có thể ủng hộ mình qua những cách sau: nhấn Like & Share, để lại bình luận, nhấn theo dõi hoặc hỗ trợ một phần nhỏ chi phí duy trì blog qua link. Cảm ơn các bạn đã ghé đọc và ủng hộ. <3
Bình luận về bài viết này