
Năm nay mình 30 tuổi, và chắc hẳn cũng như nhiều bạn đang ở độ tuổi này, mẹ mình vẫn hay nói gần nói xa về việc lập gia đình và có con. Mình cũng hình dung được việc mỗi khi về thăm nhà sẽ được nhắc nhớ đến chủ đề này từ không chỉ một người.
Mình của hiện tại đã thấy tâm bình thản khi đối diện với kì vọng này của xã hội.
Mình đã đáp lại mẹ đại ý rằng, con tin rằng mẹ mong con có một đời hạnh phúc và không phải nếm khổ đau, và những năm tháng qua, dù chưa lập gia đình, con đã và đang sống cuộc đời như vậy rồi. Dù có làm gì sau này, mọi quyết định của con sẽ xoay quanh: việc này có vun đắp cho cuộc sống hiện tại hay không? Con nhất định sẽ luôn chú ý chăm sóc bản thân như vậy, đó cũng là cách con gìn giữ sự bình an trong lòng những ai yêu thương con.
Mình nghĩ rằng, trong những năm tháng trưởng thành, mình đã từng chút xây dựng được lòng tin ở ba mẹ mình về điều đó. Rằng mình có thể không đi con đường quen thuộc với nhiều người, vì những khác biệt về thời thế và lối sống cá nhân, nhưng chắc chắn sẽ mang theo tâm thế chủ động và giàu trách nhiệm khi nâng mỗi bước chân.
Tâm thế này cũng là nền tảng để mình đối mặt một cách nhẹ nhàng với mọi sự nhiễu sóng từ tác động bên ngoài. Chúng ta không thể cản được người khác nói những điều vượt ranh giới cá nhân và mức độ thân thiết, nhân danh sự quan tâm hoặc vai vế xã hội. Đó có thể là quan tâm thật, hoặc cũng chỉ đơn thuần là một thói quen tò mò, sốt rột, sâu trong tiềm thức. Điều mình có thể làm là nhìn thế giới này với sự cảm thông nhiều hơn, và chỉ dành thời gian quý báu, vốn đã hữu hạn, cho những ai xứng đáng và sẵn sàng lắng nghe và hiểu mình.
Kết hôn ở độ tuổi “vàng” không hứa hẹn một cuộc đời viên mãn, kết hôn ở độ tuổi “bên kia ngọn đồi” chắc gì đã là bất hạnh. Lựa chọn nào đảm bảo sự hối tiếc sẽ bằng 0?
Nếu yêu thích nội dung mình viết, bạn có thể ủng hộ mình qua những cách sau: nhấn Like & Share, để lại bình luận, nhấn theo dõi hoặc hỗ trợ một phần nhỏ chi phí duy trì The little space qua link. Cảm ơn các bạn đã ghé đọc và ủng hộ. ❤️
Bình luận về bài viết này