Biết ơn

…để thấy cuộc đời này đẹp và đủ đầy.

Hôm nay là một tối thứ Bảy mùa đông ở xứ Anh, sau bữa tối, mình lại ngồi xuống ở góc phòng ấm áp quen thuộc, và viết. Mình đã cho phép bản thân thư giãn hôm nay, nhắn tin và gọi điện cho một vài người thương mến. Trong lòng không vướng bận những mối lo gì quá lớn lao. Và mình biết ơn vì tất cả những điều giản dị đó.

Ở tuổi thiếu niên, mình đã từng là một cô gái có thể tự tin và tự hào về bản thân ở nhiều khía cạnh, như học lực ở trường hay khả năng chăm chỉ vượt trội, và mình hoàn toàn có thể thoải mái thể hiện điều đó. Tuy nhiên, thời điểm đó, sự tự tin của mình thiếu chiều sâu lắm, rằng những điều tốt đẹp mình “sở hữu” hoàn toàn đến từ mình.

Bây giờ, mình vẫn là cô gái tự tin ngày nào, nhưng từ khi khả năng tự quan sát bản thân và thế giới xung quanh dần hình thành, mình nhìn cuộc sống với một sự kiên nhẫn và tĩnh lặng hơn. Cảm giác như các giác quan của mình trở nên nhạy cảm hơn, sự tự vấn diễn ra thường hơn, đến nỗi mình phải viết ra như vầy để sắp xếp những dòng suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Trong những dòng suy nghĩ đó, mình thấy bản thân mình là một cá thể vô cùng may mắn.

Mình thấy may mắn vì được sinh ra với cơ thể khỏe mạnh và ít chịu bệnh tật. Mình có năng lực suy nghĩ và tư duy đủ để tự lập. Mình có cả ba và mẹ, cả hai đều khỏe mạnh và bên nhau. Ba mẹ mình đã chắp bước cho mong muốn đi học ở Anh của con gái. Mình đã gặp thật nhiều những người tốt trong đời, những người thầy, có khi là người dưng chỉ một lần gặp. Mình là con một, nhưng mình có một cô em gái và một em mèo. Ở đây và đó, mình có những người bạn thân, chọn ở cạnh nhau hơn nửa cuộc đời. Mình yêu và được yêu.

Mình đã được những con người tuyệt vời tạo nên, đồng hành và nâng đỡ. Sự ấm áp của căn phòng mình đang cảm nhận hay bữa cơm ngon mình vừa ăn xong là kết quả của lịch sử những điều tốt đẹp tác động lên nhau. Những suy nghĩ hay ho này, ánh mắt cười này, mình mang ơn những mảng ghép lớn nhỏ trong cuộc đời.

Mình vẫn sống với hoài bão và ước mơ rộng mở vô hạn ở phía trước, nhưng mình có thể dừng lại để nghỉ ngơi, hoặc hoàn toàn bỏ xuống những tham vọng làm tổn hại cơ thể và tinh thần này.

Vì sao?

Vì vốn dĩ, cuộc sống lúc này đã thật đẹp và đủ đầy. Mình muốn tập mở rộng vòng tay ôm lấy những người mình yêu thương nhiều hơn, và trao cho thế giới quanh mình những ánh nhìn trìu mến, dịu dàng mỗi ngày. ■

Nếu yêu thích nội dung mình viết, bạn có thể ủng hộ mình qua những cách sau: nhấn Like & Share, để lại bình luận, nhấn theo dõi hoặc hỗ trợ một phần nhỏ chi phí duy trì The little space qua link. Cảm ơn các bạn đã ghé đọc và ủng hộ. ❤️

Bình luận về bài viết này

Bình luận về bài viết này