Thời gian.

Rải bước giữa những hàng cây cổ thụ xanh mát trong công viên Royal Bath rộng lớn ở Warsaw đem lại cho mình một cám giác dễ chịu vô cùng. Mình đã ước được đến đó vài tiếng mỗi ngày để một mình lặng ngắm thiên nhiên và vô tư nghĩ ngợi.

Cứ mỗi lần được trải nghiệm một điều gì đó tuyệt vời, mình lại thoáng có cảm giác tiếc nuối cho tương lai, rằng giây phút này rồi sẽ qua. Mình thấy khó chuyển hoá cảm xúc này mặc dù lý trí nhắc nhở: chúng ta nên trân trọng từng giây phút ở hiện tại thay vì lo nghĩ về tương lai.

Thời gian là thứ hiện diện xuyên suốt trong cuộc sống chúng ta mỗi ngày. Mình lên kế hoạch, nói về thời gian, hỏi về thời gian, chạy đua với thời gian và cũng có thể hốt hoảng vì quên bẵng thời gian. Có lúc mình muốn thời gian qua nhanh nhanh, nhưng cũng có lúc mình mong mỗi giây phút giãn ra thêm một chút.

Mình nghĩ về thời gian nhiều hơn dạo gần đây, khi mình nhận ra ba mươi năm của cuộc đời mình đã nằm ở quá khứ, và quỹ thời gian còn lại thì có trời mới biết. Mình cũng nghĩ về người thân quanh mình, đặc biệt là những ai mình không có cơ hội gặp thường xuyên, trong đó có gia đình mình, những người bạn đặc biệt thân thiết ở Sài Gòn, và ở đây đó trên địa cầu này. Thử làm một phép tính giả định đơn giản, kết quả thiệt là khiến mình phải ngỡ ngàng.

Ba mẹ mình đã qua ngưỡng tuổi 50, nếu mình gặp ba mẹ mình mỗi năm một lần như hiện tại, có nghĩa là mình sẽ chỉ được gặp ba mẹ mình khoảng 30 lần nữa, nếu may mắn.

Miu nhà mình năm nay đã 11 tuổi, khá là thọ với loài mèo, vậy nhà mình còn thấy Miu được bao lâu nữa?

Một trong những đứa bạn thân của mình đang ở Mỹ, và tụi mình chỉ gặp lại nhau một lần duy nhất từ lúc bạn rời Việt Nam cách đây 12 năm để định cư ở nửa kia địa cầu. Như vậy, về lý thuyết, tụi mình có thể gặp nhau 2-3 lần trước khi trở thành những cụ già chỉ muốn ở nhà chill.

Những lúc như vậy, mình tự hỏi, mình có thể làm gì để được ở cạnh những người mình thương trong đời nhiều hơn, và mình có thể làm gì để khiến họ hạnh phúc hơn? Mình cũng biết đôi lúc mình sẽ cần sự dũng cảm để mặc kệ những định kiến của xã hội mà chạm đến những điều vô cùng đơn giản mà quan trọng như vậy.

Nếu yêu thích nội dung mình viết, bạn có thể ủng hộ mình qua những cách sau: nhấn Like & Share, để lại bình luận, nhấn theo dõi hoặc hỗ trợ một phần nhỏ chi phí duy trì blog qua link.

Bình luận về bài viết này

Bình luận về bài viết này